Thứ Hai, 26 tháng 1, 2009

Ở đâu đó có người yêu tôi ?!?



~~ Chuyện đời…? ~~

Nếu yêu thương hôm qua là quá khứ …

…thì cứ cho nó ở lại với căn phòng đó và đóng cửa lại.

Nếu yêu thương hôm qua đã là nỗi đau…

…thì sao cứ phải lấy cảm xúc cấu mạnh vào trái tim để làm gì?…

Nếu yêu thương hôm qua là một sự nhầm lẫn…

…tại sao không bắt đầu làm lại cho đúng?

Nếu yêu thương hôm qua đã là mù quáng…

…sao không tỉnh táo vì những điều đang làm ta đau buốt…

Nếu yêu thương hôm qua cứ mãi lẩn quẩn nơi đây…

…không thể bắt đầu cho ngày mai được…

…Mãi mãi sẽ vẫn như thế…

Đã thật sự dừng lại lúc nào chưa?

Hay chỉ đang đánh lừa bản thân?

------------------------

Anh vẫn nghe đời gọi tình yêu là duyên và nợ. Bật cười, duyên hay nợ? Nếu gọi yêu nhau là "duyên số" thì số phận đã đặt tình yêu vào tay ta, vậy là tự nhiên có mà không cần vun vén sao? Nếu gọi yêu nhau là "nợ" thì tình yêu cốt lõi cũng chỉ là chi trả chứ không còn là cảm xúc. Ví von thế mà làm gì?

Cuộc đời có 3 thứ không thể lấy lại được: “thời gian, lời nói và cơ hội”. Thời gian thì chúng ta đã có, lời nói thì cũng đã nói rồi, cơ hội thì cũng đã có, vậy cớ sao lại phải áp đặt thêm một điều nữa, “duyên số” đã qua, vốn … không thể giữ lại?

Anh yêu em, không phải do duyên số, anh tìm đến và chúng mình yêu nhau. Mình đến bên nhau như lẽ tự nhiên của hai trái tim không ràng buộc. Em đã giúp anh tháo từng mối chỉ kỷ niệm… cho anh yên bình…!

------------------------

Anh vẫn nghe đời chia tình yêu thành những giai đoạn riêng rẽ. Khi say, khi cuồng, khi bình ổn, khi chán ngán nhau và rồi sẽ có khi tình yêu hóa thành cái nghĩa yêu đương để giữ tay nhau không rời. Mình đã qua khi say cuồng, khi bình ổn chưa em? Để rồi giờ đây khi cảm thấy bản thân cứ nhàn nhạt và nỗi lo sợ sự bay nhảy kéo phăng ta ra khỏi nhau…?

Đã có người nói anh là cứng rắn, luôn biết mình làm gì, cần gì và có thể tự làm theo cách mình mong muốn. Phải đấy và sự thật luôn thế đấy. Bản thân em khi phải tự mình giải quyết các vấn đề, phải bỏ đời mình ra để trải nghiệm, liệu rằng em có còn muốn nó nữa không?

Em ạ! Anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Nếu thấy nhạt và thay đổi chính bản thân vì sợ nhàm chán không phải là điều để hâm nóng tình yêu. Anh cần một người yêu mở lòng, để anh có một chỗ về bình yên trong tâm tưởng, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo, và cũng không cần một người biết anh nghĩ gì, cần gì. Anh cần em khi em vốn là em…!

------------------------

Anh vẫn nghe đời rả rích những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu không phải điều bất biến. Hôm nay, em yêu anh, ngày mai, chắc gì đã thế? Chẳng phải người ta yêu đủ để cưới nhau, rồi khi tình yêu đã cạn, người ta lại dắt nhau ra tòa để chia tay?

Buông ra thì dễ…! Dễ lắm em àh, để giữ nó mới khó đấy.

Tình yêu, vốn chẳng phải xiềng xích để trói đời ta vào với nhau. Nếu nó vốn thế thì “cầm lên được, ắt sẽ bỏ xuống được”. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu vốn đã có tỳ vết? Những giữ gìn, những cố gắng chẳng phải để trái tim sẽ thuộc về nhau thêm một ngày. Và thêm một ngày... lại thêm một ngày nữa… thế chẳng phải sẽ là "mãi mãi" hay sao?

Nhiều lúc anh tự hỏi người ta cứ đến và đi trong đời nhau là để chọn lựa? Để kiểm chứng hay đánh giá bản thân? Hay muốn chạy trốn cảm xúc thật của mình? Chúng ta vốn không còn trẻ để có thể ngồi đó mà đánh giá thiệt hơn của một vấn đề, và bản thân em cũng muốn một tình yêu thực sự, em cũng không còn thời xuân xanh mà chơi trò ú tim trốn tìm. Vậy hãy mở lòng ra đi em…! – nhưng không phải là làm tất cả bất chấp có chuyện gì xảy ra, và cũng không phải cách mà em làm hiện giờ.

------------------------

Anh không ép buộc em yêu anh, em cũng không bắt anh thề thốt tiếng yêu đương. Mình đã chọn được bên nhau, đơn giản vậy thôi! Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa... vì đơn giản... tình yêu khi đã bước đi, không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ hai của mình là sai lầm.

Con người vốn không phải sắt đá, cũng không phải là một cái máy, nó cần được yêu thương, muốn được hạnh phúc, muốn được an ủi, vỗ về…! Có thể bằng cách này hay cách khác, nhưng ta không thể phủ nhận điều này, nhưng cách em làm đã tạo ra một cảm giác bất an, một cảm giác bất cần đời, và bất cần mọi thứ. Mọi điều có thể tha thứ, nhưng không thể tha thứ cho người con gái nào không biết chăm sóc bản thân mình.

Đời có nói nhiều và cho ta nhiều lời khuyên, cho ta con đường đi nào là đúng , là sai, và anh lại vốn là một kẻ thực thi “lời đời” thông qua các nguyên tắc tự đặt ra cho riêng mình rất tốt, rất nhiều điều vốn cổ hữu nhưng cần thiết và rõ ràng. Và có lẽ anh cũng đã quên mất nó rồi thì phải, vì từ khi yêu em, anh đã chẳng còn làm đúng theo cái nguyên tắc này nữa rồi. Là một điều tốt hay xấu nhỉ...?

------------------------

Anh mặc cho đời nói gì và bàn tán gì, anh đã nói yêu em, và đó là lựa chọn cuối cùng của anh. Dù sau này có ai đó yêu em nhiều hơn anh, nhưng quan trọng nhất vẫn là, anh yêu em…!

------------------------

Thực sự chưa, vốn chưa hề có điểm dừng

Chưa có một điểm kết thúc như em từng nghĩ đến…!

Có thể là “cánh diều bay chấp chới trong gió”

Như ngọn lửa nhỏ trong tim mãi không tắt…!

Vốn không thể tắt sao em cứ phải muốn nó… tắt đi?

***

Cảm xúc từ lâu và cũng đã viết từ lâu… của “người yêu online”…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét