Thứ Tư, 21 tháng 1, 2009

Biết quen và biết quên


Yêu thương một ai đó không có nghĩa là mãi mãi, dù lúc nào ta cũng muốn mãi mãi là như vậy. Đôi khi vì yêu thương mà ta nên từ bỏ họ.


Khi từ bỏ mối tình đầu tiên, không bao giờ tôi hình dung sẽ yêu được ai hơn thế nữa. Thế mà mãi cho đến bây giờ tôi đã rất thành thật cảm ơn số phận đã không run rủi để tôi kết hôn khi đó.

Từ bỏ chỗ làm đầu tiên hình như tôi đã buồn đến thế nào, dù biết rằng mình cần từ bỏ. Một sáng đầu tiên ở cơ quan mới, tôi ngồi chảy nước mắt. Không phải là khóc, mà tự nhiên nghĩ về những yêu thương nơi cũ thấy mình rơi nước mắt... Rồi tôi đã cảm ơn quyết định từ bỏ ấy của mình.

Hôm nay nghe tin mẹ khóc vì ba mẹ sắp từ bỏ nơi chốn yêu thương để vào hẳn Sài Gòn, tự nhiên nhớ lại những lần mình không chọn tiếp tục yêu thương mà mua ngay một vé tàu từ bỏ.

Con người ta có 2 cái hay nhất trong cuộc sống. Đó là biết quen và biết quên. Sướng quá cũng quen, mà khổ quá cũng quen. Yêu quá cũng quen, hoài nghi quá cũng quen... Cái gì cũng có thể quen được hết, nhưng cái gì cũng có thể quên được hết, kể cả những cái tưởng chừng rất khó quên, vì có quên thì mới có thể tiếp thu và dung nạp cái mới.

Từ bỏ không có nghĩa là mất đi. Từ bỏ là bớt gánh nặng để đi xa hơn, mang thêm những hành trang mới...

Bố mẹ từ bỏ quê là để ở gần con cái, để vui vầy, để không tốn tiền điện thoại đường dài, để chăm sóc sức khỏe...

Em gái từ bỏ một nỗi niềm là để yêu đời hơn, nhìn thấy được những chàng trai thú vị quanh ta...

Anh trai từ bỏ là chọn được cho mình sự an trú trong hiện tại, tìm thấy những hạnh phúc quanh đây...

Từ bỏ tức là yêu thương chính mình rồi đấy!

---from Phuoc Blog----

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét