I am near you
You don't see me
Can you feel me
I'm closer than close
Does it hurt?
Does it burn?
Do you know
What you've lost?
Are you scared of the dark?
- " Tình yêu đó vẫn luôn là một sự ám ảnh vô hình luôn quanh quẩn theo em- như một bóng ma, anh biết không?"
Đó là 2 giờ sáng của một ngày cuối Đông. Tôi mở mắt dậy. Giật phăng đôi headphone nghe đang bám hờ sát tai. Cảm giác dễ chịu hẳn ra- như người ta vừa thoát khỏi một trận kẹt xe ra trò trên đại lộ… Cũng cái mp3 nhỏ bé và những khúc tình ca dĩ vãng vẫn cứ rên rỉ như thế từ lúc chợp mắt… Tôi có thói quen để nhạc ru mình vào giấc ngủ. Có lẽ ngoài vấn đề hao pin ra thì có thể ghi nhận thêm một khuyết điểm của thói quen này- sự ám ảnh từ âm nhạc. Như một kiểu mộng mị vô thức theo giai điệu.
Cái mp3 của tôi có tổng cộng 165 bài hát, một số là rock, một số là nhạc Hàn với giai điệu du dương da diết, một số là nhạc giao hưởng… và duy nhất 1 file không-phải-nhạc dài 10’. Đó là những lời tâm sự lập đi lập lại của một cô gái gửi đến người mình yêu- một tình yêu không trọn vẹn:
“ Anh... Anh nghĩ thế nào về sự cô đơn?
Anh có bao giờ nghĩ về một ai đó giống như em thỉnh thoảng vẫn nghĩ đến anh không... Đã bao giờ anh ngồi một mình dưới một bầu trời đầy sao... hay đi lang thang trên phố như kẻ lạc lối... ?
Và... Đã bao giờ anh buồn phiền và chán ghét sẻ chia… khi vùi đầu vào bè bạn và những thú vui tiêu khiển khác chỉ để quên đi cảm giác thiếu thốn một điều gì đó?
Khi anh hạnh phúc, anh mãn nguyện, anh muốn chia sẻ cho cả thế gian nhưng không biết cả thề gian bắt đầu từ ai… Tất cả xếp thành một hang ngang trên cuộc đời để rồi anh nhận ra vẫn thiếu đi một chỗ- một chỗ đặc biệt nhất…
Đã bao giờ anh như thế chưa?
Cuộc sống đôi lúc đầy sóng gió, đôi lúc cũng thật nhẹ nhàng thanh thản, cảm giác thiếu cũng vậy…
Đôi khi chỉ là một khái niệm tồn tại trong tâm tưởng, để người ta mãi miết tìm... ”
Tối nào nghe đến đoạn đó tôi cũng thiếp đi…
Và tôi lại bắt gặp chúng trong giấc mơ… Cũng bối cảnh đó, cũng câu chuyện đó và những đoạn đối thoại rất quen của một-ngày-tôi-từng-mơ…
Trong giấc mơ, tôi đã gặp anh
" Tình yêu đó vẫn luôn là một bóng ma theo em suốt, anh biết không?
"Thế em nghĩ chỉ mình tôi là ma chắc?”
Những cảm xúc cuối cùng nơi tàn đêm bao giờ cũng là những cảm xúc thật và mãnh liệt nhất
I'm fading
I'm barely breathing
Can't hold on ... I'm dying

Tình yêu đó. Là một nỗi ám ảnh. Dai dẳng…
***
Nó mù mờ và đầy ảo tưởng từ những lý thuyết cũng đầy mù mờ do loài người diễn suy.
Nó nhan nhản tồn tại quanh đây, ve vuốt con người trong sức mạnh vô hình..
Một số người cho rằng nó có thực, một số lại bảo không. Khoa học cố tìm cách chứng minh còn con người thì đầy ngờ vực.
Nó siêu nhiên, huyễn hoặc, thực thực hư hư đầy cuốn hút…
Nó ẩn nấp đâu đấy rồi bất chợt đến gần, trước khi người ta có thể nhận ra sự hiện diện đó.
Cả hai đều thật lạnh… Đều thật lẻ loi …
Bóng ma ấy vẫn thấp thoáng quanh đây… Quanh tôi, quanh anh, chỉ chực chờ một giây một phút yếu mềm để lao vào cấu xé cõi lòng, tim đau đến tan nát…
Nó là một nỗi ám ảnh.
Tình yêu- rõ ràng cũng hấp dẫn và lãng mạng như một bóng ma. Nhưng là một bóng ma thật quyến rũ…

Tôi chỉ thấy một điều hoàn toàn khác biệt nơi tình yêu và một bóng ma…
Tôi thì chưa thấy ma bao giờ. Nhưng tôi đã may mắn chạm được tình yêu.
Nhưng dù thấy dù không, cả tình yêu và bóng ma. Sự hiện diện của cả 2 đều khiến tôi bị cuốn hút dữ dội.
Tôi yêu anh- Bóng ma của đời tôi.
***
All that remains
Is the ghost of love
Deep in my mind
I hear the chains
Of the ghost of love ...
***

Có thật tôi cũng là bóng ma của đời anh?


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét